Chúng tôi ngồi nhậu thịt cầy ở quán Cây Ổi (phường 3, TX Vĩnh Long), một “lái” rượu chạy xe máy từ ngoài vô vác can rượu 20 lít. tới bên quầy lây để sẵn 6-7 keo rượu đã vơi hơn chất thải tế nhị nửa, anh đổ ào vô keo xem đầy. Xong, chủ quán bước ra xếp vào viện phí. Hai bên không ai nói với ai tiếng nào. Tay “lái” rượu lẳng lặng ra ngoài nổ máy xe vọt mất. tất cả diễn ra chưa đầy hai phút.






Chúng tôi liên lạc thêm một chai rượu. Cô phục vụ lạc quan đong rượu từ keo vừa đổ đầy khi nãy. Phước hỏi: “Rượu gì vậy em?”. Cô gái nhỏ nhẹ: “Dạ, chuối hột đó anh. Chú em ở vườn nấu rồi ngâm chuối hột, cả tháng mới sử dụng được đó”. (Trời ạ!) Phước lại hỏi: “Có rượu gì khác ko em? Cái gì “sung sung” ấy”. Cô gái sáng mắt lên: “Dạ lây. Em bị bìm bịp, ngọc dương, rắn, sâm cúc, cả hải mã nữa”. Tôi tuân thủ bộ bước vô trong thử rượu. một vài keo đều mắc dán nhãn in vi tính tên một số chủng rượu cô gái vừa kể. bên trong trái cây là mắc chuối hột, rắn, bìm bịp thật, cả hải mã nữa. Nếu không tận mắt tạo thành anh chàng “lái” rượu khi nãy đổ rượu mới vô, chắc có thể chúng tôi đều lầm tưởng đây là rượu ngâm thứ thiệt.

Phước đúc kết: “Rượu ngâm thứ thiệt k bao trùm giờ mắc giá 8.000đ/lít như các quán thường bán. Hơn nữa, nếu ngâm thuốc bắc hay đồ bổ phải mất tối thiểu ba tháng mới áp dụng được. rất nhiều quán bán xem khách nhậu hàng ngày không bao giờ ngâm kịp. Với tốc độ nhậu chóng mặt mỗi chiều của một vài bợm như bây giờ, rượu kháp trong lò cũng chưa thể đáp ứng đủ. Vậy thì làm sao “cung” đầy đủ “cầu”? Phước không trả lời. Anh lên xe chở tôi đi vô một con hẻm ở phường 8 (TX Vĩnh Long).

dừng lại xe trước một chủng nhà cửa sắt đóng kín mít, Phước bắc loa tay lên đường miệng kêu vọng vô trong: “Long ơi! Long...”. Cánh cửa xịch mở. ở trong thò ra khuôn mặt xanh tái, bơ phờ của một cánh mày râu ít nhất ánh nắng mặt trời. nhận thấy Phước, Long mở cửa mời vào. Phước tuân bộ nói đi ngang ghé thăm bạn cũ, hỏi thăm tình hình làm ăn bấy lâu nay. Phước cũng kể chuyện mình đã gác kiếm, tìm được một chân trong công ty nhà nước. Long tâm sự: “Mình cũng ý muốn giải nghệ thôi. Cái nghề này độc ác quá, sợ ko để đức xem con”.

Trong lúc hai đối tượng nói chuyện thì tôi liệt kê mắt quan sát quanh. Gian nhà chật chội, tối tăm. Cả nhà sau để đầy thau, can nhựa, nhất là một bao lấy cau khô nằm rơi vãi. Phía trước nhà, hơn chục can nhựa đã vô rượu sẵn chờ đi loại bỏ mối. Bỗng dưng cánh cửa xịch mở. Một cái bóng bước vô, lẳng lặng đến chỗ góc nhà bưng một can rượu đi ra ngoài. Cái dáng lẳng lặng, nhanh chóng nhẹn, mang vẻ quen quen tuân tôi giật mình. A, nhớ rồi! Tay “lái” rượu khi nãy. Thì ra tôi đang ở trong một lò rượu... Lậu. Bạn bị biết triệu chứng của mụn cóc sinh dục

Phước kể: “Long tuân thủ rượu toàn qua... Nước lã. Nước máy xả vô thau, Long quậy cồn pha vô, cho rằng thêm một chút tinh mùi. mong muốn cho rằng rượu lây màu đo đỏ, Long lấy cau khô ngâm vào, cho rằng thêm một chút phẩm màu. Bợm nhậu uống vô tuân chan chát tưởng là rượu chuối hột. Lầm chết. chủng này loại thải mối cho rằng một vài quán chỉ bị 2.800đ/lít. Quá dễ ăn”.

Phước lại đưa tôi đi dọc bờ sông chi phí, tìm thằng bạn “rượu” của anh lúc trước. Khuất dưới đây một con rạch nhỏ, chúng tôi tìm được một chiếc ghe “cóc” đang đậu. Thoạt nhìn ai cũng tưởng là ghe câu.

Phước rủ tôi xuống ghe chơi. Thành - bạn của Phước - đang loay hoay chiết rượu từ thau vô can. Rượu mang màu trắng đục. Tôi để ý có mặt 4-5 cái bọc vải vì trái bưởi để dưới sạp ghe. “Tro đó - Phước nói - mà phải là tro đốt từ rơm mới được nghen. áp dụng để lọc nước trước khi chế”. “Nước ở đâu?” - tôi hỏi. “Thì dưới sông múc lên chớ đâu” - Phước cười. Công thức pha chế giống như ở Vĩnh Long. bị nghĩa là rượu = nước lã + cồn + cau khô + phẩm màu.

Riêng Thành còn chứa “chiêu” riêng: thêm gói bột trắng. Nó lây công dụng dẫn đến rượu trong lại hay tăng độ. Tôi hỏi Phước “có phải gói bột trắng ở cầu có Lố không?”. Phước nói: “Không. Cái này mua ở tiệm thuốc bắc. làm nói cũng là hàng Trung Quốc”. Để ngăn chặn công an, Thành phải mò xuống ghe, nửa đêm ra sông phí múc nước lên chế. Được can nào anh bán dứt điểm can đó rồi lại chế. Nếu rủi ro chứa khám xét ngạc nhiên, Thành chỉ có quăng tận gốc đồ nghề xuống sông phi tang là xong.