Hoa Dạ lan hương là loài hoa đẹp có xuất xứ từ Địa Trung Hải, là một trong những loài thực vật một lá mầm có hoa. Có thể nói rằng sắc đẹp điệu đà, thanh trang của các bông hoa hình chuông mọc tiếp liền nhau, chia thành một hình tháp bên trên cuống hoa khiến cho rất nhiều bạn say mê. Vào dịp Tết mọi cá nhân nô nức đi tìm đặt các loại hoa và cây cảnh để trình diện trong mùa tết, thì hoa Dạ Lan Hương là một những giống hoa đẹp dễ trồng, nhiều màu sắc & đem đến nhiều màu đỏ may mắn dễ dàng cả năm cho gia chủ.
Đọc thêm: www.hatgionggiatot.com/

Hoa Dạ Lan Hương có khá nhiều gam sắc như tím, đỏ, trắng and vàng
Để làm rõ hơn về ý nghĩa của loài hoa Dạ Lan Hương, chúng ta cùng đọc những mẩu chuyện and sự tích gắn liền với loài hoa này:
ý nghĩa của hoa Dạ Lan Hương trong truyền thuyết thần thoại Hy Lạp
Trong từ ngữ nước ngoài, hoa Dạ Lan Hương mang tên là Hyacianthus, cái tên này gắn sát với mẩu chuyện Hy lạp truyền thuyết
đầu tiên, Hyacinth (tên gọi khác: Hyakinthos) theo sách của Apollodorus & Pausanias, cậu là con út của một vị vua xứ Sparta tên Amyclas, còn theo nhà thơ Lucian thì Hyacinth là con của nàng thơ Clio & một anh chàng tên Pierus. Cậu thiếu niên này là người trần nhưng rất đẹp, có vẻ đẹp thoát tục nên đc cả hai vị thần là Apollo and Zephyrus (thần Gió Tây) yêu (có nhà thơ còn nói thêm rằng thần Gió Bắc Boreas cũng mê Hyacinth). Nhưng Hyacinth lại thích Apollo hơn, làm Zephyrus ghen tức đến phát điên.
Thế là Zephyrus tìm cách phục thù. Một hôm, Apollo and Hyacinth chơi trò ném dĩa. Canh lúc Apollo trổ tài, Zephyrus nổi gió điểu khiển cái đĩa (vốn nặng chịch) của Apollo, khiến nó đập trúng thái dương làm chết Hyacinth.

Apollo đã biến các giọt máu của bạn thương thành những bông hoa Dạ Lan Hương xinh đẹp
Apollo đau đớn quá, ôm xác Hyacinth than khóc thảm thiết. Tuy nhiên vốn là người nặng tình nghĩa làm Apollo day dứt, luyến tiếc, vị thần này muốn còn lại một phần của fan thương. Thấy máu của Hyacinth chảy xuống đất, Apollo làm phép cho máu của cậu trở thành hoa lan dạ hương (tên tiếng anh cũng chính là Hyacinth).
có không ít cảm hứng cho các nhà thơ khi viết về ý nghĩa sâu sắc của loài hoa Dạ lan hương. Tín đồ thì cho là nó thể hiện cho sự vui chơi giải trí, tín đồ nghĩ chính là hiện thân của thiếu nữ mang trong lòng nhiều tâm tư, sợ rằng ngày mai nắng lên không ai hiểu mình nên cố phơi bày hương sắc. Tuy nhiên hương nồng - sắc mỏng manh, đến cuối cùng vẫn không ai thấu hiểu tâm sự.
Sự tích hoa dạ lan hương trong dân dã
Từ rất lâu trước đây, từ thời cây trồng hoa lá vừa mới ban đầu sinh sôi nảy nở. Lúc ấy thế giới còn đang ở cái thuở sơ khai nhất. Ở làng kia, có ông lão chuyên làm vườn, đó là công việc hàng ngày and cũng chính là quá trình mà ông yêu mến nhất. Ngày nào cũng giống như ngày nào, ông luôn cần mẫn thao tác thuộc những luống hoa từ sáng sớm cho đến lúc tối muộn.
Nhờ sự âu yếm tỉ mỉ của ông mà những mầm cây rất nhanh đã trổ lộc, không lâu sau đã lớn lên xanh tươi. Kế tiếp thì cây đã cho những nụ hoa xinh đẹp. Vườn cây của ông luôn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng từ những bông hoa xinh đẹp quái lạ.
Một ngày kia, đang trên đường trở về nhà, ông bắt gặp một chiếc cây bị tín đồ ta nhổ bỏ and vứt bên lề đường kính trắng, nhìn nó tương tự như giống cây hoa hồng. Cây hoa đã héo rũ, khi ông vừa nhấc nó lên thì cánh hoa liền rơi rụng hết. Ông thấy tuy cây héo quắt tuy nhiên mầm cây chưa chết nên thương tiếc và nhặt mang đến. Ông ươm cây dưới bóng râm, ngày ngày chăm bón, mến yêu như bảo bối. Nhờ thế mà cây chóng vánh sống lại.
cuộc sống thường ngày của ông lão vô cùng bận bịu, vì phải chăm các luống hoa mà tay chân ông không bao giờ được rảnh rỗi. Ông chăm lo cây hồng dại bữa trước mình đem lại rất cẩn thận, tuy nhiên khi cây nở hoa ông lại chẳng có thời gian mà ngắm chúng. Dù hoa có nở đẹp bao nhiêu thì ông vẫn không có chút thời gian rảnh nào mà thanh bình ngắm hoa.
Vì thế nên cây hồng dại có vẻ bi thiết lắm. Bởi vì khi trời về khuya là lúc ông lão có thời hạn để ngả sườn lưng nghỉ ngơi trên chõng tre đầu hè. Giây phút an ninh này ông mới có tâm để mà thưởng hoa. Tuy nhiên ngặt nỗi, buổi đêm thì trời đen như mực, ông lão mắt đã kém nên nào đâu nhìn đc vẻ xinh đẹp đặc biệt của bông hồng dại. Hơn nữa, giống hồng dại ấy tuy gam màu rất đẹp, rất sặc sỡ nhưng mùi hương chỉ nhè nhẹ, thoang thoảng.
Nghĩ đến đây hồng dại lại càng thấy buồn cho ông lão. Nó ước gì có phép thuật. Nó muốn mình rất có thể trở thành một loài hoa khác có thể mang về một niềm vui nho bé dại cho ông lão trong cả khi trời đêm mù mịt như thế này. Hay là một loại cây hoàn toàn có thể phát sáng, như vậy ông lão hoàn toàn có thể nhìn thấy nó trong đêm. Hay là dòng cây có mùi thơm đặc biệt, như thế ông lão dù không nhìn thấy vẫn rất có thể hưởng thụ được mùi thơm của nó. Mừi hương ấy sẽ thay nó an ủi, vỗ về and làm ông có một giấc ngủ thoải mái.
Ngày qua ngày, không bao giờ cây hồng dại kia thôi nghĩ về sự việc mình hoàn toàn có thể trở thành một loài hoa có mùi hương ngào ngạt vào buổi đêm. Không lâu sau, điều ước của hoa khiến cho bà Chúa hoa vô cùng cảm động, chính vì như thế đã giúp nó triển khai ước mơ của chính bản thân mình.